theo dấu tội phạm c24
Chương 24: An ủi
Khi vụ án có người chứng kiến , bên cảnh sát sẽ mời chuyên gia mô phỏng chân dung căn cứ theo lời nói của người chứng kiến dùng phần mềm chuyên dụng mà vẽ ra khuông mặt nghi phạm.
Ứng Thâm trở lại cục cảnh sát, liền đi gặp chuyên gia, nổ lực nhớ lại tướng mạo gã đàn ông ở cùng Trương Lệ Linh tìm ra kẻ tình nghi.
"Cậu thấy được hai nam giới?" Chuyên gia hỏi.
"Nói đúng thì là một thiếu niên và một gã đàn ông." Ứng Thâm nhớ lại, " Nam giới xuât hiện trước còn rất trẻ, mà người phía sau, nghe giọng cũng không quá lớn.Căn cứ vào phân tích của tôi thì hành vi của nghi phạm rất kích động, không có cân nhắc quá nhiều hậu quả nên chắc là một thiếu niên.”
Chuyên gia chỉ ra: "Câu trước tiên bỏ qua một bên phân tích của bản thân, chuyên tâm nhớ lại việc đã chứng kiến. Ký ức rất vụn vặt phức tạp , có chổ xuất hiện chổ trống, như vậy người bình thường sẽ dùng suy đoán bổ sung, đồng thời cũng thật sự cho là như vậy. Cho dù cậu thấy là một ông chú trung niên nhưng lại đem khuông mặt của hắn so sánh bổ sung với gương mặt của thiếu niên, nghĩ ra khuông mặt của thanh niên.”
Nói đến gã trung niên, Ứng Thâm nhớ đến người quấy rầy Trương Lệ Linh, bụng phệ đầu hói, có sắc tâm, nhưng mà gan nhỏ. Đầu cậu một trận đau đớn, không nhịn được dỡ trán hình ảnh hổn loạn không ngừng xuất hiện trong đầu, ngày càng hổn loạn.
"Trước tiên nghỉ ngơi một chút đi." Chuyên gia kiến nghị.
Ứng Thâm xoa xoa huyệt thái dương, "Không cần, hiện tại thời gian cấp bách, tôi trí nhớ rất tốt, để tôi suy nghĩ thêm”.
Cậu trầm mặc một lúc sau đó mở miệng lần nữa, tựa hồ là rõ dòng suy nghĩ, miêu tả một chút nhân vật trong đầu. Chuyên gia nhìn chăm chú máy tính, thao tác bàn phím dựa vào kinh ngiệm mà so sánh trong cơ sở dữ liệu trán, mắt, múi miệng tương ứng đến cằm hợp lại thành dung mạo kẻ tình nghi.
Khi chuyên gia vẻ xong chân dung đưa qua cho Ứng Thâm xem, anh chỉ ra” Đây là một thiếu niên khoảng chừng mười bốn tuổi, màu da trắng nõn , thể trạng hơi gầy, mày rậm mắt nhỏ, lúc nói chuyện âm thanh nhỏ, vẫn luôn cúi đầu, mặt áo liền mũ, quần dài màu tối cùng đôi giày đen”.
Ứng Thâm nhìn, vô ý thức hé miệng, nói: "Rất giống, nhưng vẫn có chổ cảm thấy không giống lắm”.
Chuyên gia nằm trong sở liệu, liền gõ bàn phím, thuần thục tiến hành sửa chữa, mày rậm đổi thành lông mày nhạt nhỏ nhắn, ,miệng hơi miếm lại, láo liền mũ đổi thành áo thun bình thường.
"Như vậy sao?" Chuyên gia hỏi.
Ứng Thâm dừng lại, hình ảnh trong trí não ngày càng hiện rõ, “ Mày rậm chính là nghi phạm, mặt áo liền mũ cũng là hắn!”
Đó là hình ảnh cậu nhìn thấy trước khi ngất xỉu, nhưng tầm nhìn hẹp chỉ chú ý đến đôi mắt màu nâu nhạt.
Chuyên gia chân dung trình lên bản vẽ, kỷ thuật viên trong phạm vi phân tích của bên cảnh viên mà tìm ra người phù hợp với đặt thù.
Ứng Thâm ngồi ở một bên cạnh, vẫn là rất cố chấp hồi ức nghi phạm tướng mạo.
Thẩm Văn Khâm lại nói: "Phải nói là rất may không gặp phải, nếu không tên tội phạm sẽ không thể nào bỏ qua cho cậu, đến lúc đó còn phải mang về thi thể của cậu, ba mẹ cậu chẳn phải muốn đánh chết tôi luôn. Lần thứ nhất đến nhà lại báo tin tức bết bát, tôi cũng không làm”
"Ba mẹ đã không còn rồi”.Ứng Thâm nghe thấy, rất bình tĩnh mà nói một câu như vậy. Có lẽ sự việc đã qua nhiều năm hay do nguyên nhân khác mà khuông mặt cậu chẳng có bao nhiêu cảm xúc bi thương.
Thẩm Văn Khâm tắt tiếng: "... Vốn chỉ là chỉ đùa một chút, cậu nói một câu như vậy làm sao tôi tiếp lời đây?”
Trầm mặc một hồi, anh vổ vai Ứng Thâm một tay khác lại đưa ra long bàn tay tróng rỗng, sau đó khép lại lần nữa mở ra giống như có ma thuật, bổng nhiên xuất hiện một chiếc kẹo sữa.
Ứng Thâm liếc mắt nhìn, ngẩng đầu mặt không thay đổi nhìn anh, “ Anh xem tôi là dứa trẻ ba tuổi à? Còn làm bộ dỗ tôi?”
Thẩm Văn Khâm cười gượng, xưa nay anh đều cảm thấy bản thân rất biết ăn nói, mạnh vì gạo, bạo vì tiền, nhưng khi đối diện khuông mặt Ứng Thâm lại không biết nói gì cho phải, tựa hồ làm sao đều không thích hợp. Hiện tại an ủi một chút dời đi sự chú ý cũng không thuận miệng.
"Dĩ nhiên không phải, chỉ là cậu không phải thích đồ ngọt sao, như lần trước, cậu không nhận nhưng tôi cảm nhận được.
Lời còn chưa nói hết, Ứng Thâm đã cầm kẹo trong long bàn tay anh, xe ra giấy bóng nắm vào miệng bắt đầu nhai.
Thẩm Văn Khâm dừng lại, không giải thích đượcmà nở nụ cười, tâm tình cảm giác rất tốt.
Ứng Thâm liếc nhìn anh một cái, miệng khẽ nhúc nhích đẩy viên kẹo ra một bên, nói tiếp: “ Thời điểm tôi ngã trên mặt đất, nghi phạm nói mấy câu với Trương Lệ Linh, , ngữ khí có chút táo bạo, như như bảo cô bé tại sao lại chạy loạn bên ngoài, phản ứng lại người lạ.. Căn cứ hành vi của hắn ta mà tiến hành phân tích, hắn giống như mang thân phận người bảo hộ, giống một vị trưởng bối. Trước đây có vụ án tình cảm cha con, tên tội phạm bởi vì ngoài ý muốn mà mất đi đứa con của mình, nên tìm những đứa trẻ tương tự làm mục tiêu coi là ba của chúng, dùng phương thức bảo vệ của hắn mà đi laoij trừ tất cả khả năng tổn thương tới đứa trẻ”.
"Cho nên, cậu cảm thấy nghi phạm giết người vì lí do bảo vệ Trương Lệ Linh?”
Ứng Thâm gật đầu, "Từ thủ đoạn gây án xem xét, hắn ta mỗi lần ra tay đều rất tàn ác, không một chút do dự. Hắn là một người tàn nhẫn lãnh huyết mang tội giết người. Nhưng tại sao hắn ta lại buôn tha tôi? Đặc biệt khi biết tôi là cảnh sất còn để tôi sống, điều này chỉ gia tăng nguy hiểm cho hắn.. Có thể cũng bởi vì Trương Lệ Linh nói cho hắn biết, tôi không có thương tổn cô bé, cho nên nghi phạm lựa chọn buôn tha tôi. Vì thế mà tôi cảm thấy hăn ta mất đi người thân nhất, đem trương Lệ Linh làm thay thế phẩm bảo vệ, nổ lực tái hiện quá khứ. Hắn vô cùng hối hận lúc trước không có năng lực hoặc không có đến kịp cứu người thân, nên sinh ra hành vi bảo vệ quá độ hiện tại.”
"Nói cách khác, người bình thường nhìn thấy người thân bị thương tổn, phản ứng đầu tiên là tiến lên che chở, nhưng cùng lúc bởi vì có pháp luật hạn chế, lý trí kiềm chế lại mà nhiều nhất chỉ dadar thương đối phương, , nhưng nghi phạm đã từng chịu qua thương tổn đau khổ mất đi người yêu thương nhất, cho nên không có cách nào dùng lí trí đè ép chính mình, nổi giận và bảo hộ sau khi bùng nổ chính là hậu quả ra tay nặng, tao nên bất hạnh tử vong.
So sánh mô phỏng chân dùng rất nhanh liền đưa ra kết quả, , Lý Thuận, mười ba tuổi,đồng thời còn có địa chỉ gia đình cậu ta.
Bọn họ nhận được tin , lập tức chạy xe tới.
Xe quân cảnh một đường chạy như bay, cuối cùng dừng lại ở hẻm nhỏ chật hẹp. Đó là một khu dân cư cũ kỹ bức tường xám xịt boc ra từng mảnh, , bệ lan can tróc sơn, quần áo đang treo lên xào gỗ ở ban công, toạn thể màu sắc rất u ám, không có nhân khí.
Đám Ứng Thâm xuống xe, đi bộ tiến vào, không cần nói rõ thân phận cũng rất dễ dáng đẩy ra cữa sắt một tiếng cọt kẹt vang lên, cầu thang xi măng đơn sơ đập vào mắt. Sau khi bước vào không biết từ đau thổi tới một làn gió, lạnh lẽo âm hàn, sau lưng đổ mồ hôi nóng nổi lên hàn ý, giống như đi vào phong lấp điều hòa.
Cảnh viên đi cùng mở đèn điện thoại chiếu sáng, bước lên bật thang xung quanh yên tĩnh chỉ nghe từng tiếng bước chân.
Cảnh viên vừa đi vừa đùa giỡn, "Khi còn bé đi đi qua mấy chổ này sợ đến nổi muốn tè dầm, đều cố gắng chạy nhanh về nhà giống như tòa nhà quỷ, lớn rồi mới thấy bất kể là cầu thang hay nhà cửa đều rất nhỏ, đi chưa mấy bước đã đến”.
Thẩm Văn Khâm cũng nhướn lông mày nói: "Tôi khi còn bé thích nhất là trốn sau cửa hù người khác, dọa cho mấy đứa nhỏ khóc lớn, người lớn cả tòa nhà đều muốn đánh tôi nhưng có thể tôi chỉ là đứa trẻ nên bọn họ không ra tay được”.
"Sau đó ba anh đem anh dẫn dến trước mặt mọi người, đánh anh một trậnỨng Thâm nói tiếp.
"Ha, cậu đoán sai rồi, ông ý bắt tôi tôi không biết chạy à? Cha tôi ông ý đuổi không lại, đánh không được”.
"Nghe ngữ khí của anh rất đắc ý."
"Giống nhau giống nhau, không có ba tôi luyện cùng, làm sao bây giờ có thể chạy trốn nhanh như vậy”.
Cảnh viên cười nói: "Có biết bao nhiêu dồng nghiệp lông chân biết bay là được cha nhà đuổi luyện được a!”
Thẩm Văn Khâm ôm quyền, "Quá khen quá khen."
Ứng Thâm cùng cảnh viên cười, đồng thời không nhịn được lườm một cái.
Bất tri bất giác, đã bò đến lầu bốn, tiến lên gõ cửa nhà 403 mà gõ nửa ngày, đều không có ai trả lời. Ngược lại hàng xóm bên cạnh có thể là nghe đến động tĩnh, mở ra một khe cửa, ló đầu hỏi: "Làm gì vậy?"
Bọn họ lấy ra giấy chứng nhận, "Cảnh sát."
Hàng xóm hiếu kỳ: "Nhà bọn họ phạm chuyện gì?"
Cảnh viên suy tư, tiến lên hỏi: "Anh biết nhà bọn họ sao? Người đều đi hết rồi?”
"Ở sát vách đương nhiên biết rồi, phải gần tới giờ cơm tối mới xuất hiện nhà bọn họ hai người già mà phải chăm sóc tận năm đứa trẻ, bây giờ chắc đang ngur trời có sập chắc tỉnh không nổi.” Hàng xóm rất nhiệt tình, vươn người ra , cười nói: "Đồng chí Cảnh sát , có cái gì cần có thể hỏi tôi, tôi rất tình nguyện hổ trợ phối hợp phá án không phải nghĩa vụ của chúng ta sao”
Cảnh viên hỏi: "Nhà bọn họ có con, Lý Thuận đúng không?"
Hàng xóm không thể chờ đợi được nữa trả lời: "Há,anh bảo nó, nó là cháu lớn của Lý gia, khi còn bé rất thông minh nhưng đáng tiết sau đó phát điên, cả ngày to nhỏ nói gì đó, đầu cứ uối thấp, lại không phanr ứng người khác. Có điều cái này cũng bình thường, có theerlaox Lý bọn họ bận”
"Điên rồi, làm sao lại điên ?"
"Ba mẹ ly hôn không tiếp thụ được chứ gì, khóc như gì luôn ngày thứ hai liền biến thành không bình thường. Vừa mới bắt đầu tui còn tưởng nó giả bộ, cố ý đưa ba mẹ nó về xem sao, nhưng qua thời gian dài mới phát hiện điên thật, quá đáng thương mà. Trước đây còn rất ngưỡng mộ nó thông minh hơn nhóc nhà mà bây giờ mới thấy thông minh quá cũng không tốt, trái lại dằn vặt bức điên nó rồi, chỉ là kết hôn li hôn mà thôi làm như trời sập.” Hàng xóm vòng tay, mặt ý vị thâm trường.
"Khi nào em ấy phát điên, lần trước anh nhìn thấy em ấy là khi nào?”
Hàng xóm xoa cằm hồi tưởng, "Khoảng một năm đi, tui lần trước nhìn thấy nó là hai mươi nagyf trước”.
"Không thấy lâu như vậy làm sao cũng không báo án? !" Cảnh viên khó có thể tin được.
"Bởi vì nó trước đây đều biến trở về mà. Sau khi Lý Thuận phát điên, thì bị Lão Lý họ nhốt trong nhà, nhưng là người sống mà sẽ biết cử động, hắn ta lại có nhiều đứa nhỏ cần chăm như vậy nên nó cách ngày lại biến mất mấy hôm. Ai ũng không biết nó đ đâu.”, Hàng xóm nói, càng ngày càng cảm khái, "Một đứa trẻ Rất thông minh lanh lợi, hiện tại sao lại biến thành dáng vẻ ấy, đúng là nghiệp chướng mà. Anh biết không? Trước đây giáo viên đứa trẻ này còn đến của bảo tâm lí của nó có vấn đề, lấy tranh của nó vẻ kêu là thường xuyên nói chuyện với động vật, chưa bao giờ vẻ người. Chà ... chà... Tui thấy ánh mắt đứa trẻ kia có lúc cũng phát sợ, một chút sức sống đều không có. Trước đây con mang về chó hoang bẩn thỉu, đánh có chết cũng không chịu buông tay, lão Lý bị nó chọc tức chết rồi, thực sự là không bớt lo a."
"Chó?" Thẩm Văn Khâm đột nhiên liên tưởng đến gì đó , "Là Labrador sao?"
" Kéo cái gì cơ?”( hiện tượng từ đồng âm Larbrador 拉布拉 phát âm nếu nghe không rõ khá giống từ 拉 – kéo)
"Labrador."
"Màng gì nhiều?"
Thẩm Văn Khâm ngửa mặt lên trời thở dài, "A ya, anh cố ý chỉnh tôi đúng không? Tôi còn là mã dông mai nữa”.
Hàng xóm bất mãn: "Là anh nói tới quá khó đọc rồi!"
Cảnh viên cùng Ứng Thâm ở bên cạnh nỗ lực nín cười, lấy ra bức ảnh đưa cho hàng xóm xem.
Hàng xóm lập tức nha một tiếng, "Đúng đúng! Chính là chó dài như vậy, nó còn đặt tên gì mà Vượng Vượng..?”
"Vượng Tài sao?"
"Đúng đúng, chính là tên này, tôi lúc đó còn cảm thấy được kỳ quái, các đám người trẻ tuooit phong phải thích mấy cái tên phương tây sao? Cái gì mà Andrea, Elozaberth, Perkins...”
Truyện được đăng chính thức tại: https://khoidauniemtin.blogspot.com/
Khi vụ án có người chứng kiến , bên cảnh sát sẽ mời chuyên gia mô phỏng chân dung căn cứ theo lời nói của người chứng kiến dùng phần mềm chuyên dụng mà vẽ ra khuông mặt nghi phạm.
Ứng Thâm trở lại cục cảnh sát, liền đi gặp chuyên gia, nổ lực nhớ lại tướng mạo gã đàn ông ở cùng Trương Lệ Linh tìm ra kẻ tình nghi.
"Cậu thấy được hai nam giới?" Chuyên gia hỏi.
"Nói đúng thì là một thiếu niên và một gã đàn ông." Ứng Thâm nhớ lại, " Nam giới xuât hiện trước còn rất trẻ, mà người phía sau, nghe giọng cũng không quá lớn.Căn cứ vào phân tích của tôi thì hành vi của nghi phạm rất kích động, không có cân nhắc quá nhiều hậu quả nên chắc là một thiếu niên.”
Chuyên gia chỉ ra: "Câu trước tiên bỏ qua một bên phân tích của bản thân, chuyên tâm nhớ lại việc đã chứng kiến. Ký ức rất vụn vặt phức tạp , có chổ xuất hiện chổ trống, như vậy người bình thường sẽ dùng suy đoán bổ sung, đồng thời cũng thật sự cho là như vậy. Cho dù cậu thấy là một ông chú trung niên nhưng lại đem khuông mặt của hắn so sánh bổ sung với gương mặt của thiếu niên, nghĩ ra khuông mặt của thanh niên.”
Nói đến gã trung niên, Ứng Thâm nhớ đến người quấy rầy Trương Lệ Linh, bụng phệ đầu hói, có sắc tâm, nhưng mà gan nhỏ. Đầu cậu một trận đau đớn, không nhịn được dỡ trán hình ảnh hổn loạn không ngừng xuất hiện trong đầu, ngày càng hổn loạn.
"Trước tiên nghỉ ngơi một chút đi." Chuyên gia kiến nghị.
Ứng Thâm xoa xoa huyệt thái dương, "Không cần, hiện tại thời gian cấp bách, tôi trí nhớ rất tốt, để tôi suy nghĩ thêm”.
Cậu trầm mặc một lúc sau đó mở miệng lần nữa, tựa hồ là rõ dòng suy nghĩ, miêu tả một chút nhân vật trong đầu. Chuyên gia nhìn chăm chú máy tính, thao tác bàn phím dựa vào kinh ngiệm mà so sánh trong cơ sở dữ liệu trán, mắt, múi miệng tương ứng đến cằm hợp lại thành dung mạo kẻ tình nghi.
Khi chuyên gia vẻ xong chân dung đưa qua cho Ứng Thâm xem, anh chỉ ra” Đây là một thiếu niên khoảng chừng mười bốn tuổi, màu da trắng nõn , thể trạng hơi gầy, mày rậm mắt nhỏ, lúc nói chuyện âm thanh nhỏ, vẫn luôn cúi đầu, mặt áo liền mũ, quần dài màu tối cùng đôi giày đen”.
Ứng Thâm nhìn, vô ý thức hé miệng, nói: "Rất giống, nhưng vẫn có chổ cảm thấy không giống lắm”.
Chuyên gia nằm trong sở liệu, liền gõ bàn phím, thuần thục tiến hành sửa chữa, mày rậm đổi thành lông mày nhạt nhỏ nhắn, ,miệng hơi miếm lại, láo liền mũ đổi thành áo thun bình thường.
"Như vậy sao?" Chuyên gia hỏi.
Ứng Thâm dừng lại, hình ảnh trong trí não ngày càng hiện rõ, “ Mày rậm chính là nghi phạm, mặt áo liền mũ cũng là hắn!”
Đó là hình ảnh cậu nhìn thấy trước khi ngất xỉu, nhưng tầm nhìn hẹp chỉ chú ý đến đôi mắt màu nâu nhạt.
Chuyên gia chân dung trình lên bản vẽ, kỷ thuật viên trong phạm vi phân tích của bên cảnh viên mà tìm ra người phù hợp với đặt thù.
Ứng Thâm ngồi ở một bên cạnh, vẫn là rất cố chấp hồi ức nghi phạm tướng mạo.
Thẩm Văn Khâm lại nói: "Phải nói là rất may không gặp phải, nếu không tên tội phạm sẽ không thể nào bỏ qua cho cậu, đến lúc đó còn phải mang về thi thể của cậu, ba mẹ cậu chẳn phải muốn đánh chết tôi luôn. Lần thứ nhất đến nhà lại báo tin tức bết bát, tôi cũng không làm”
"Ba mẹ đã không còn rồi”.Ứng Thâm nghe thấy, rất bình tĩnh mà nói một câu như vậy. Có lẽ sự việc đã qua nhiều năm hay do nguyên nhân khác mà khuông mặt cậu chẳng có bao nhiêu cảm xúc bi thương.
Thẩm Văn Khâm tắt tiếng: "... Vốn chỉ là chỉ đùa một chút, cậu nói một câu như vậy làm sao tôi tiếp lời đây?”
Trầm mặc một hồi, anh vổ vai Ứng Thâm một tay khác lại đưa ra long bàn tay tróng rỗng, sau đó khép lại lần nữa mở ra giống như có ma thuật, bổng nhiên xuất hiện một chiếc kẹo sữa.
Ứng Thâm liếc mắt nhìn, ngẩng đầu mặt không thay đổi nhìn anh, “ Anh xem tôi là dứa trẻ ba tuổi à? Còn làm bộ dỗ tôi?”
Thẩm Văn Khâm cười gượng, xưa nay anh đều cảm thấy bản thân rất biết ăn nói, mạnh vì gạo, bạo vì tiền, nhưng khi đối diện khuông mặt Ứng Thâm lại không biết nói gì cho phải, tựa hồ làm sao đều không thích hợp. Hiện tại an ủi một chút dời đi sự chú ý cũng không thuận miệng.
"Dĩ nhiên không phải, chỉ là cậu không phải thích đồ ngọt sao, như lần trước, cậu không nhận nhưng tôi cảm nhận được.
Lời còn chưa nói hết, Ứng Thâm đã cầm kẹo trong long bàn tay anh, xe ra giấy bóng nắm vào miệng bắt đầu nhai.
Thẩm Văn Khâm dừng lại, không giải thích đượcmà nở nụ cười, tâm tình cảm giác rất tốt.
Ứng Thâm liếc nhìn anh một cái, miệng khẽ nhúc nhích đẩy viên kẹo ra một bên, nói tiếp: “ Thời điểm tôi ngã trên mặt đất, nghi phạm nói mấy câu với Trương Lệ Linh, , ngữ khí có chút táo bạo, như như bảo cô bé tại sao lại chạy loạn bên ngoài, phản ứng lại người lạ.. Căn cứ hành vi của hắn ta mà tiến hành phân tích, hắn giống như mang thân phận người bảo hộ, giống một vị trưởng bối. Trước đây có vụ án tình cảm cha con, tên tội phạm bởi vì ngoài ý muốn mà mất đi đứa con của mình, nên tìm những đứa trẻ tương tự làm mục tiêu coi là ba của chúng, dùng phương thức bảo vệ của hắn mà đi laoij trừ tất cả khả năng tổn thương tới đứa trẻ”.
"Cho nên, cậu cảm thấy nghi phạm giết người vì lí do bảo vệ Trương Lệ Linh?”
Ứng Thâm gật đầu, "Từ thủ đoạn gây án xem xét, hắn ta mỗi lần ra tay đều rất tàn ác, không một chút do dự. Hắn là một người tàn nhẫn lãnh huyết mang tội giết người. Nhưng tại sao hắn ta lại buôn tha tôi? Đặc biệt khi biết tôi là cảnh sất còn để tôi sống, điều này chỉ gia tăng nguy hiểm cho hắn.. Có thể cũng bởi vì Trương Lệ Linh nói cho hắn biết, tôi không có thương tổn cô bé, cho nên nghi phạm lựa chọn buôn tha tôi. Vì thế mà tôi cảm thấy hăn ta mất đi người thân nhất, đem trương Lệ Linh làm thay thế phẩm bảo vệ, nổ lực tái hiện quá khứ. Hắn vô cùng hối hận lúc trước không có năng lực hoặc không có đến kịp cứu người thân, nên sinh ra hành vi bảo vệ quá độ hiện tại.”
"Nói cách khác, người bình thường nhìn thấy người thân bị thương tổn, phản ứng đầu tiên là tiến lên che chở, nhưng cùng lúc bởi vì có pháp luật hạn chế, lý trí kiềm chế lại mà nhiều nhất chỉ dadar thương đối phương, , nhưng nghi phạm đã từng chịu qua thương tổn đau khổ mất đi người yêu thương nhất, cho nên không có cách nào dùng lí trí đè ép chính mình, nổi giận và bảo hộ sau khi bùng nổ chính là hậu quả ra tay nặng, tao nên bất hạnh tử vong.
So sánh mô phỏng chân dùng rất nhanh liền đưa ra kết quả, , Lý Thuận, mười ba tuổi,đồng thời còn có địa chỉ gia đình cậu ta.
Bọn họ nhận được tin , lập tức chạy xe tới.
Xe quân cảnh một đường chạy như bay, cuối cùng dừng lại ở hẻm nhỏ chật hẹp. Đó là một khu dân cư cũ kỹ bức tường xám xịt boc ra từng mảnh, , bệ lan can tróc sơn, quần áo đang treo lên xào gỗ ở ban công, toạn thể màu sắc rất u ám, không có nhân khí.
Đám Ứng Thâm xuống xe, đi bộ tiến vào, không cần nói rõ thân phận cũng rất dễ dáng đẩy ra cữa sắt một tiếng cọt kẹt vang lên, cầu thang xi măng đơn sơ đập vào mắt. Sau khi bước vào không biết từ đau thổi tới một làn gió, lạnh lẽo âm hàn, sau lưng đổ mồ hôi nóng nổi lên hàn ý, giống như đi vào phong lấp điều hòa.
Cảnh viên đi cùng mở đèn điện thoại chiếu sáng, bước lên bật thang xung quanh yên tĩnh chỉ nghe từng tiếng bước chân.
Cảnh viên vừa đi vừa đùa giỡn, "Khi còn bé đi đi qua mấy chổ này sợ đến nổi muốn tè dầm, đều cố gắng chạy nhanh về nhà giống như tòa nhà quỷ, lớn rồi mới thấy bất kể là cầu thang hay nhà cửa đều rất nhỏ, đi chưa mấy bước đã đến”.
Thẩm Văn Khâm cũng nhướn lông mày nói: "Tôi khi còn bé thích nhất là trốn sau cửa hù người khác, dọa cho mấy đứa nhỏ khóc lớn, người lớn cả tòa nhà đều muốn đánh tôi nhưng có thể tôi chỉ là đứa trẻ nên bọn họ không ra tay được”.
"Sau đó ba anh đem anh dẫn dến trước mặt mọi người, đánh anh một trậnỨng Thâm nói tiếp.
"Ha, cậu đoán sai rồi, ông ý bắt tôi tôi không biết chạy à? Cha tôi ông ý đuổi không lại, đánh không được”.
"Nghe ngữ khí của anh rất đắc ý."
"Giống nhau giống nhau, không có ba tôi luyện cùng, làm sao bây giờ có thể chạy trốn nhanh như vậy”.
Cảnh viên cười nói: "Có biết bao nhiêu dồng nghiệp lông chân biết bay là được cha nhà đuổi luyện được a!”
Thẩm Văn Khâm ôm quyền, "Quá khen quá khen."
Ứng Thâm cùng cảnh viên cười, đồng thời không nhịn được lườm một cái.
Bất tri bất giác, đã bò đến lầu bốn, tiến lên gõ cửa nhà 403 mà gõ nửa ngày, đều không có ai trả lời. Ngược lại hàng xóm bên cạnh có thể là nghe đến động tĩnh, mở ra một khe cửa, ló đầu hỏi: "Làm gì vậy?"
Bọn họ lấy ra giấy chứng nhận, "Cảnh sát."
Hàng xóm hiếu kỳ: "Nhà bọn họ phạm chuyện gì?"
Cảnh viên suy tư, tiến lên hỏi: "Anh biết nhà bọn họ sao? Người đều đi hết rồi?”
"Ở sát vách đương nhiên biết rồi, phải gần tới giờ cơm tối mới xuất hiện nhà bọn họ hai người già mà phải chăm sóc tận năm đứa trẻ, bây giờ chắc đang ngur trời có sập chắc tỉnh không nổi.” Hàng xóm rất nhiệt tình, vươn người ra , cười nói: "Đồng chí Cảnh sát , có cái gì cần có thể hỏi tôi, tôi rất tình nguyện hổ trợ phối hợp phá án không phải nghĩa vụ của chúng ta sao”
Cảnh viên hỏi: "Nhà bọn họ có con, Lý Thuận đúng không?"
Hàng xóm không thể chờ đợi được nữa trả lời: "Há,anh bảo nó, nó là cháu lớn của Lý gia, khi còn bé rất thông minh nhưng đáng tiết sau đó phát điên, cả ngày to nhỏ nói gì đó, đầu cứ uối thấp, lại không phanr ứng người khác. Có điều cái này cũng bình thường, có theerlaox Lý bọn họ bận”
"Điên rồi, làm sao lại điên ?"
"Ba mẹ ly hôn không tiếp thụ được chứ gì, khóc như gì luôn ngày thứ hai liền biến thành không bình thường. Vừa mới bắt đầu tui còn tưởng nó giả bộ, cố ý đưa ba mẹ nó về xem sao, nhưng qua thời gian dài mới phát hiện điên thật, quá đáng thương mà. Trước đây còn rất ngưỡng mộ nó thông minh hơn nhóc nhà mà bây giờ mới thấy thông minh quá cũng không tốt, trái lại dằn vặt bức điên nó rồi, chỉ là kết hôn li hôn mà thôi làm như trời sập.” Hàng xóm vòng tay, mặt ý vị thâm trường.
"Khi nào em ấy phát điên, lần trước anh nhìn thấy em ấy là khi nào?”
Hàng xóm xoa cằm hồi tưởng, "Khoảng một năm đi, tui lần trước nhìn thấy nó là hai mươi nagyf trước”.
"Không thấy lâu như vậy làm sao cũng không báo án? !" Cảnh viên khó có thể tin được.
"Bởi vì nó trước đây đều biến trở về mà. Sau khi Lý Thuận phát điên, thì bị Lão Lý họ nhốt trong nhà, nhưng là người sống mà sẽ biết cử động, hắn ta lại có nhiều đứa nhỏ cần chăm như vậy nên nó cách ngày lại biến mất mấy hôm. Ai ũng không biết nó đ đâu.”, Hàng xóm nói, càng ngày càng cảm khái, "Một đứa trẻ Rất thông minh lanh lợi, hiện tại sao lại biến thành dáng vẻ ấy, đúng là nghiệp chướng mà. Anh biết không? Trước đây giáo viên đứa trẻ này còn đến của bảo tâm lí của nó có vấn đề, lấy tranh của nó vẻ kêu là thường xuyên nói chuyện với động vật, chưa bao giờ vẻ người. Chà ... chà... Tui thấy ánh mắt đứa trẻ kia có lúc cũng phát sợ, một chút sức sống đều không có. Trước đây con mang về chó hoang bẩn thỉu, đánh có chết cũng không chịu buông tay, lão Lý bị nó chọc tức chết rồi, thực sự là không bớt lo a."
"Chó?" Thẩm Văn Khâm đột nhiên liên tưởng đến gì đó , "Là Labrador sao?"
" Kéo cái gì cơ?”( hiện tượng từ đồng âm Larbrador 拉布拉 phát âm nếu nghe không rõ khá giống từ 拉 – kéo)
"Labrador."
"Màng gì nhiều?"
Thẩm Văn Khâm ngửa mặt lên trời thở dài, "A ya, anh cố ý chỉnh tôi đúng không? Tôi còn là mã dông mai nữa”.
Hàng xóm bất mãn: "Là anh nói tới quá khó đọc rồi!"
Cảnh viên cùng Ứng Thâm ở bên cạnh nỗ lực nín cười, lấy ra bức ảnh đưa cho hàng xóm xem.
Hàng xóm lập tức nha một tiếng, "Đúng đúng! Chính là chó dài như vậy, nó còn đặt tên gì mà Vượng Vượng..?”
"Vượng Tài sao?"
"Đúng đúng, chính là tên này, tôi lúc đó còn cảm thấy được kỳ quái, các đám người trẻ tuooit phong phải thích mấy cái tên phương tây sao? Cái gì mà Andrea, Elozaberth, Perkins...”
Bọn họ
liếc mắt nhìn nhau.
* Chó Labrador


Nhận xét
Đăng nhận xét