theo dấu tội phạm c23

Chương 23: Vận may

 Người dịch : Khởi đầu

Truyện được đăng chính thức tại: https://khoidauniemtin.blogspot.com/

Ai cũng không nghĩ tới, sẽ có tình huống như vầy mà gặp phải Trương Lệ Linh.

Ứng Thâm cùng Thẩm Văn Khâm đi công viên Thạch Anh , coi thử có thể kiếm ra đầu mối gì hay không? Công viên cũng không lớn lắm hai người chia nhau rất nhanh liền xem xong.

Nhưng chính là vào lúc này, Ứng Thâm thấy được một màn kì lạ.

Một nam một nữ lôi kéo, bên nam là một ông chú trung niên đầu trọc bụng phệ, bên nữ là một cô gái trẻ tóc ngắn đen đội mũ bóng chày, chiếc cầm trắng nõn khéo léo phỏng chừng không vươt qua mười sáu.

Cô gái giãy dụa: "Buông tôi ra! Buông tôi ra! Đau..."

Lời nói mơ hồ không rõ, tình huống nhìn thế nào đều cảm thấy không đúng lắm.

Ứng Thâm nhíu nhíu mày, cấp tốc nhanh chân chạy tới, dùng sức nắm lấy vai gã đàn ông, cưỡng ép kéo tớit bên cạnh, lấy ra giấy chứng nhận, "Cảnh sát! Ông đang làm gì!"

Gã đàn ông trung niên trong nháy mắt hoảng rồi, gương mặt đày mỡ chảy đầy mồ hôi , hỗn loạn mà lùi về phía sau hai bước, vội vã giơ hai tay biểu thị, “Ttôi , tôi chỉ là thấy cô bé lạc đường, muốn giúp đỡ mà thôi! Tôi là công dân tốt, cảnh sát tiên sinh đừng hiểu lầm”

"Chuyện như vậy không cần ngươi lo lắng, tooise liên hệ người nhà của cô bé.” Ứng Thâm uy nghiêm nói.

"Như vậy, tôi còn có việc, đi trước..." Gã đàn ông trung niên cười gượng, lời còn chưa nói hết liền quay người thật nhanh chạy mất, chỉ lo Ứng Thâm đuổi theo.

Mà một bên cạnh cô gái bởi vì lúc nãy động tác giãy dụa quá lớn mà mũ bóng chày rớt xuống, cô bất mãn thì thầm một tiếng, xoay người nhặt.

Cũng chính bởi vì như vậy, Ứng Thâm nhìn rõ cả khuôn mặt , chính là người mất tích một tháng- Trương Lệ Linh.

Tuy rằng đầu tóc thẳng dài cắt ngắn nhưng vẫn có thể nhận ra, chính là bộ dáng như tấm hình dán trên bức ảnh.

Khuông mặt trắng lộ ra nét ửng hồng, y phục trên người cũng coi như sạch sẽ.. Quan trọng nhất là, cô bé còn sống, hơn nữa tình trạng thân thể tựa hồ cũng không tệ lắm.

Có lúc, phá án cần nhất là vận khí. Đã từng có quá một án lệ, tội phạm truy nã nổi danh tránh được lực lượng cảnh sát đuổi bắt trọn cả năm năm, nhưng bởi vì trộm đồ vật tại cửa hàng tiện lợi, bị cách sát đi ngang qua chế trụ, thời điểm ghi vân tay váo cơ sở dữ liệu, phát hiện vân tay hắn trùng khớp với vân tay hiện trường, thì ra hắn là tên tội phạm mà cảnh sát tìm năm năm, sau khi thẩm vấn liền đưa vào ngục giam. Vì vậy mà bản thân hắn bị gưới cảnh sát gọi là tên tội phạm xui xẻo nhất.

"Trương Lệ Linh?"

Cô bé vỗ tro bụ trên mũ, không phản ứng nào với tên này, vẫn như trước chuyên tâm làm chuyện của mình, , sau khi mang xong mũ mới thở một hơi, , lầm bầm lầu bầu: "A! không sao rồi, không có bị người khác nhìn thấy..."

"Trương Lệ Linh, anh là cảnh sát, mẹ em luôn đi tìm em, xin theo tụi anh vè cục cảnh sát..” Ứng Thâm tiến lên nắm chặt cổ tay của cô bé..

Trương Lệ Linh nhất thời cau mày, rất chống cự mà đẩy tay của Ứng Thâm , đột nhiên mất đi khống chế hét rầm lên: "Đừng đụng tôi! Tôi không quen biết ông!"

Cô bé không bình thường mà run rẩy kịch liệt, phảng phất bị cái gì kích thích, lo lắng mà gặm móng tay.

Ứng Thâm lập tức thu tay về, âm thanh hạ thấp, cực kỳ ôn nhu nói: "Được, anh không động vào em anh tuyệt đối sẽ không làm tổn thương em, anh là cảnh sát anh sẽ bảo vệ em...”

Cô bé cúi đầu, run rẩy từ từ nhỏ dần, ngón tay không ngừng lắc qua lắc lại, sau đó lại vội vã quay người, lầm bầm trong miệng: “ Sinh, sinh.... tôi muốn đi vệ sinh”

Đi theo hướng về nhà vệ sinh bên cạnh thiếu chút đi vào nhà vệ sinh nam, Ứng Thâm vươn tay theo bản năng muốn ngăn lại, dồng thời tay khác lấy điện thoại gọi Thẩm Văn Khâm, “ Chờ chút,..”

Phía sau đầu đột nhien cảm thấy đau đớn.

Có người từ phía sau lưng dùng vật cứng đánh lên đầu cậu.

Trước mắt Ứng Thâm biến thành màu đen, thân thể mất khống chế mà ngã ra sau, cảnh vật nhìn thấy ngày càng mơ hồ, bên tai toàn tiếng ong ong.

Trong tầm mắt thấy một đôi giày đen đến gần một giọng nam rất trẻ, lo lắng đầy cảnh giác: “

“ không sao chứ? Hắn ta muốn bắt em, anh đánh hắn ngất xỉu rồi, em không cần sợ,”

Nói xong, thanh niên rụt vai nem thật nhanh gậy dài trên tay, giống như bị nóng phỏng tay không bằng.

Trương Lệ Linh cúi đầu nhìn Ứng Thâm, cau mày không đồng ý , lắc lắc đầu, "Không phải, không phải..."

"Cái gì?" Thanh niên không rõ, đột nhiên quay đầu lại nhìn về một bên khác, "A Đại đến."

Một loạt tiếng bước chân tới gần.

"Làm sao vậy?"

Thanh niên lập lại lời nói mới rồi, chỉ vào Ứng Thâm trên mặt đất, "Người này muốn bắt nạt em ấy, bị tôi đánh ngất rồi."

"Không có sao chứ?"

Ứng Thâm mơ hồ nghe người tới hỏi Trương Lệ Linh một câu như vậy,sau đó nói tiếp gì đó tiếng nói rất thấp, tựa hồ tận lực không để cho người khác nghe thấy. Ứng Thâm dùng sức ngẩng đầu, muốn nhìn rõ dáng dấp của đối phương, nhưng này người mặt quần áo dội mũ kín mít, căn bản không nhìn ra cái gì hữu dụng.

"Tôi đến xử lý."

Hắn ta nói một câu như vậy, liền khom lưng nhặt lên gậy gỗ trên đất từng bước đi về phía Ứng Thâm.

Mà Trương Lệ Linh đột nhiên vươn tay kéo hắn lại, "Hắn ta nói hắn là cảnh sát, là người tốt."

Ứng Thâm đầu óc như bị say xe, đau muốn nứt ra tầm nhìn một mảnh mơ hồ, nghĩ cô bé này là muốn giúp cậu hay muốn hại cậu đây?

Người kia động tác rõ ràng dừng lại, khom lưng nhặt lên chứng minh cảnh sat từ trên người Ứng Thâm

Ứng Thâm há miệng, muốn nói gì đó ... Trước mắt lại triệt để tối sầm lại, lâm vào hôn mê bất tỉnh.

Trước lúc Mất đi ý thức , trong đầu lại lóe lên ý nghĩ , hắn ta sẽ không giết cậu.

Sau đó lại nghĩ vì sao lại đánh trùng một chổ.!
Thởi điểm Tỉnh lại lần nữa , Ứng Thâm phát hiện mình đã nằm trong bệnh viện. Cậu thấy trần nhà trắng như tuyết thân thể như linh kiện máy móc rời rạt không nghe điều khiển, trong đầu trống rỗng.

Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Thẩm Văn Khâm đi vào.

"Tỉnh rồi?"

Ứng Thâm chớp mắt một cái, mở miệng câu nói đầu tiên là công việc.

"Tôi nhìn thấy Trương Lệ Linh."

"Thật ? !" Thẩm Văn Khâm không dám tin

Ứng Thâm gật đầu, tay chống đỡ giường bệnh liền muốn ngồi dậy, "Không chỉ có như vậy, tôi còn giống như tiếp xúc đến nghi phạm, nhưng mà tôi không nhớ được hắn.... Trương Lệ Linh nắm tay hắn bảo tôi là cảnh sát, sau đó....”

Không nhịn được hít vào một hơi, sau gáy đột nhiên đau dữ dội.

Thẩm Văn Khâm vội vàng tiến lên, đỡ lấy cậu, "Đừng vội , bác sĩ nói cậu cần phải nằm nghĩ”

"Không cần." Ứng Thâm quyết đoán từ chối, thả tay ôm đầu xuống, một mặt nghiêm túc, "Dưới tình huống này, cần phải lấy vụ án làm đầu”.

"Não cậu bị chấn động thần trí không thanh tỉnh, làm sao phá án?” Thẩm Văn Khâm rất không đồng ý.

"Không, tất cả mọi chuyện tôi đều nhớ rõ ." Ứng Thâm chấp nhất mà lắc đầu, để chứng bản thân trạng thái ổn, bắt đầu hồi tưởng lại chuyện vừa rồi “ Chúng ta phân nhau ra công viên tìm manh mối, tôi thấy một nam một nữ đang lôi kéo nhau tôi chạy đến can ngăn, phát hiện cô gái kia là Trương Lệ Linh, cô bé hét lớn, có một người đập vào đầu tôi, sau đó xuất hiện một người đàn ông, phía trước hắn...”

Cau chặt lông mày, lời nói càng nói càng hỗn loạn, bừa bãi, lô-gich cơ bản cũng không chú ý đến.

Mà Ứng Thâm nói xong, vẫn là nghiêm trang, kiên trì nói: "Tôi có thể tiếp tục công việc."

Sau đó ngẩng đầu nhìn chằm chằm Thẩm Văn Khâm, ánh mắt đều tựa hồ như đang nói, tôi nói có đúng không?

Thẩm Văn Khâm không lên tiếng, rất không khách khí mà ấn xuống cục u sau gáy Ứng thâm

"Có đau hay không?"

Ứng Thâm lập tức tê một tiếng, dùng sức đẩy tay anh ra, hét lên, “ Phí lời, anh bị đập cái thử xem?”

Cái Giọng điệu vẻ mặt này, có thể nói là phi thường tức giận.

Thẩm Văn Khâm rất muốn ăn đòn mà nói tiếp: "Há, như vậy, tôi còn tưởng cậu bị đập choáng váng, cậu biết làm sao tìm thấy cậu không?

"... ?"

"Tôi nhặt dược cậu ở nhà vệ sinh nữ, tôi gọi điện thoại không có ai nhận, có một phụ nữ phát hiện cậu sợ đến hét lên, sau đó được cô ấy giúp mà tìm thấy cậu”.

"Không thể..." Ứng Thâm cau mày không tin, mà vừa nhấc mí mắt, đối diện biểu tình vô cùng nghiêm túc của Thẩm Văn Khâm, cư nhiên không nhịn được hoài nghi, nghiêng đầu suy tư, "... Có thật không?"

Ôi! Dáng vẻ kia vừa ngốc vừa manh mà.

Thẩm Văn Khâm nghiêng đầu, lén lút nở nụ cười.

Đôi mắt Ứng thâm bướn bỉnh như hỏi anh, không giống như bộ dáng lãnh tĩnh lúc bình thường, trai lại nhìn rất sinh động, nhiều hơn một chút sức sống.

Thẩm Văn Khâm kiên trì mười phần, thậm chí có thể nói là hứng thú dạt dào, đưa qua một chén nước ấm, săn sóc nói: "Không có chuyện gì, từ từ suy nghĩ, chắc sẽ nhớ ra, chủ yếu phải chú ý thân thể, uống nước đi, có muốn tôi đỡ cậu nằm xuống?”

Vô cùng ân cần lại có chút quái lạ, Ứng Thâm không gải thích được lần bị thương này, người mới hình như vô cùng phấn khởi.

Đến cuối cùng, dưới sự kiên trì của Ứng Thâm, không tiếp tục nằm vienj mà trực tiếp quay về cục.

Ứng Thâm ngồi ở bên giường, chuyên tâm nhớ lại xảy ra chuyện lúc trước. Thẩm Văn Khâm đi làm thủ tục, lúc trở về phòng bệnh, đem theo một vật lớn - xe lăn.

Thẩm Văn Khâm: "Cảm giác thế nào?"

Ứng Thâm theo bản năng đáp: "Cả người đều đau, giống như linh kiện bị tháo ráp vậy!”

"Xem ra tôi đúng là nhìn xatroong rộng mà”.

Ứng Thâm lúc này mới ngẩng đầu nhìn qua, cau mày chống cự: "Tôi không cần."

Sau đó, bản thân cũng rất quật cường chống đỡ giường đứng lên, nhưng đầu lập tứtuwcschoa váng, trước mắt biến thành màu đen, thân thể vô lực ngã ra sau.

Thẩm Văn Khâm nhanh chân chạy đến, đỡ lại vai cậu không khách khí giáo uấn, “ tiến lên, đúng lúc nắm ở vai hắn đỡ lấy, không khách khí giáo huấn: "xương cốt bảo bối của cậu còn chưa bị nghi phạm đạp bể, bây giờ còn muốn giúp hắn ta làm xong sao?”

Ứng Thâm lấy tay khoát lên cánh tay của anh, dùng lại một chút nói, : “ Vẫn tạm thời nghĩ một chút đi”.

Sau khi ngồi trên xe lăn, , Thẩm Văn Khâm đứng ở phía sau hắn đẩy đi ra ngoài, tiếp tục nhắc tới: "Ứng Thâm, thể năng của cậu thật không ổn tình huống như vầy mà đúng cũng không vứng, sau này dậy sớm tập thể dục buổi sáng đi”.

Ứng Thâm cứng đờ, nói: "Thật ra.... tôi cảm thấy cũng không đau lắm”.

"Có thật không? Cậu đứng lên chạy hai vòng?"

Ứng Thâm không kiên nhẫn: "Anh làm sao giống mấy bà mẹ già quá vậy?”

"Có đúng không? Cũng không ngại, cậu gọi một tiếng ba xem nào? “Thẩm Văn Khâm đẩy ghế lăn, thuận miệng nói, đầu lưỡi chiếm hết tiện nghi.

Ứng Thâm: "..."

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Gió Mùa ( Mục Lục)

Theo dấu tội phạm c26-1

Theo dấu tội phạm chương 18